Thứ Năm, 13/06/2024 - 12:35

Ký hữu (I) • 寄友 • Gửi bạn (I)

寄友  

漠漠塵埃滿太空,
閉門高枕臥其中。
一天明月交情在,
百里鴻山正氣同。
眼底浮雲看世事,
腰間長劍掛秋風。
無言獨對庭前竹,
霜雪消時合化龍。

Ký hữu (I)

Mạc mạc trần ai mãn thái không,
Bế môn cao chẩm ngoạ kỳ trung.
Nhất thiên minh nguyệt giao tình tại,
Bách lý Hồng Sơn chính khí đồng.
Nhãn để phù vân khan thế sự,
Yêu gian trường kiếm quải thu phong.
Vô ngôn độc đối đình tiền trúc,
Sương tuyết tiêu thời hợp hoá long.

Dịch nghĩa

Cát bụi đầy trời mịt mù,
Đóng cửa gối cao nằm khàn trong nhà.
Trăng sáng giữa trời, tình bạn còn đó,
Non Hồng trăm dặm, cùng chung một chính khí.
Mắt xem việc đời như một đám phù vân,
Thanh kiếm đeo lưng trước làn gió thu.
Một mình im lặng nhìn đám trúc trước sân,
Sương tuyết tan rồi, nó sẽ hoá rồng.

Nguồn: Quách Tấn, Tố Như thi trích dịch, An Tiêm xuất bản, Sài Gòn, 1973

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Bầu trời mù mịt bụi bay đầy,
Đóng cửa nằm khàn nghỉ cũng hay.
Một mảnh giao tình vầng nguyệt tỏ,
Nghìn năm chính khi núi Hồng đây.
Việc đời trước mắt chòm mây đổi
Thanh kiếm bên kưng trận gió may,
Đứng lặng trước sân nhìn khóm trúc,
Tuyết sương tiêu hết hoá rồng bay.

Bản dịch của Quách Tấn

Đầy trời lớp lớp dậy trần hiêu,
Đóng cửa nằm cao tạnh sớm chiều.
Chánh khí muôn thu ngàn hống vững,
Giao tình một mối bóng trăng treo.
Chuyện đời ghé mắt mây lơ lửng,
Gươm báu cài lưng gió hắt hiu.
Lặng lẽ bên hiên lòng đối trúc,
Hoá rồng chờ thuở tuyết sương tiêu.

Bản dịch của Đông Xuyên

Man mác trong không cát bụi lồng,
Cửa cài, vắt vro gối nằm không!
Một trời trăng sáng, giao tình khắp…
Trăm dặm non Hồng, chính khí chung!
Mây trắng lênh đênh, đời đáy mắt,
Gió vàng lượt thượt kiếm bên hông!
Trước sân lẳng lặng nhìn cây trúc,
Sương tuyết tiêu đi… chắc hoá rồng!!

Bản dịch của Phạm Trọng Chánh

Mờ mịt không trung gió bụi trần,
Cửa gài, kê gối mãi nằm không.
Một vầng trăng sáng tình ta đó,
Trăm dậm Hồng sơn chính khí cùng.
Trước mắt phù vân, ôi thế sự,
Bên lưng trường kiếm nổi thu phong.
Đầu sân ngóng trúc lòng không nói,
Sương tuyết tiêu tan sẽ hoá rồng.

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Đầy gió trần ai giữa bụi hồng,
Gối cao đóng cửa nằm nhà trông,
Giữa trời trăng sáng, bạn còn đó,
Trăm dặm non Hồng chính khí chung.
Mây nổi việc đời đừng nghĩ tới,
Gió thu hiu hắt kiếm đeo lưng.
Một mình lặng ngắm sân lùm trúc,
Sương tuyết tan rồi sẽ hoá long.

Bản dịch của Đồng Thành

Trần ai đầy gió bụi hồng,
Gối cao đóng cửa nằm trông ở nhà,
Giữa trời trăng sáng bạn xa
Non Hồng trăm dặm chúng ta khí hùng.
Việc đời mây nổi cùng chung,
Gió thu lay nhẹ kiếm đeo lưng dài.
Một mình ngắm trúc sân ngoài,
Tuyết sương tan sẽ hoá loài rồng thiêng!

Bản dịch của Đào Văn Nghi

Không trung bụi bặm mịt mù bay.
Đóng cửa kê cao khểnh chốn này.
Một mảnh chung tình trăng toả sáng
Hồng Sơn vạn dặm ý cùng xây.
Mây đời lởn vởn in tròng mắt.
Kiếm khoác lưng vờn trận gió lay.
Chẳng nói năng chi nhìn khóm trúc.
Sương tan tuyết cũng hoá rồng bay.

Bản dịch của Xuân Như

Mù mịt trần ai khắp thái không,
Gối cao cửa đóng khểnh nằm trông,
Một giời trăng sáng giao tình vẫn,
Trăm dặm Hồng sơn chính khí cùng,
Đáy mắt phù vân coi thế sự,
Ngang mình trường kiếm ngạo thu phong,
Trước sân không nói riêng nhìn trúc,
Sương tuyết tan thời khắc hoá long.

 
 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Nguyễn Du


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *