Chủ Nhật, 23/06/2024 - 10:00

Mưa cao nguyên

Bóng râm ngủ quên trong một câu đùa…
Ngày nhẹ nắng, trời mù sa lất phất.
Mưa cao nguyên chợt bay rồi chợt tắt

Có day dứt gì đâu?… Chỉ là mưa cao nguyên!

Trong câu đùa để ngủ quên hạnh phúc,
Lời hứa hẹn yên hàn ngủ quên trong chiến tranh.
Chỉ có thế! Sao mãi còn thắc thỏm?

Mà day dứt gì đâu?… Chỉ là mưa cao nguyên!

Thời ấy thật trẻ trung! Sống trọn vẹn làm sao!
Yêu hết sức thiêng liêng, hứa quá chừng sâu nặng,
Một lời hứa chưa thành, khiến suốt đời dai dẳng…

Mà day dứt gì đâu?… Chỉ là mưa cao nguyên!

2000

Nguồn: Bằng Việt, Tác phẩm chọn lọc, NXB Hội Nhà văn, 2010

 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Bằng Việt
 


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *