Thứ Năm, 13/06/2024 - 10:16

Nễ giang khẩu hương vọng • 瀰江口鄉望

Ở cửa sông Ròn nhìn về phía quê

瀰江口鄉望

望望家鄉似日邊,
橫山只隔一山巔。
可憐歸路纔三日,
獨抱鄉心已四年。
鷰島秋寒青入海,
瀰江潮漲白函天。
外州今與吾州別,
看看人風不似前。

Nễ giang khẩu hương vọng

Vọng vọng gia hương tự nhật biên,
Hoành Sơn chỉ cách nhất sơn điên.
Khả liên quy lộ tài tam nhật,
Độc bão hương tâm dĩ tứ niên.
Yến đảo thu hàn thanh nhập hải,
Nễ giang triều trướng bạch hàm thiên.
Ngoại châu kim dữ ngô châu biệt,
Khán khán nhân phong bất tự tiền.

Dịch nghĩa

Nhìn vọng về quê nhà như ở bên mặt trời,
Chỉ cách có một đỉnh núi Hoành Sơn thôi.
Khá thương đường về chỉ có ba ngày,
Mà một mình ôm lòng nhớ quê đã bốn năm.
Hơi thu lạnh nơi Hòn Én, sắc xanh chiếu xuống bể.
Nước triều dâng ở cửa sông Ròn khiến bọt trắng nổi lên trời.
Châu ngoài nay đã khác với châu ta rồi,
Hãy xem phong tục của người dân không giống trước nữa.

Nễ Giang: tên một con sông ở phía bắc tỉnh Quảng Bình từ đèo Ngang đi vào, tức sông Ròn.

Bản dịch của Huệ Chi

Ngong ngóng làng quê sát mặt trời,
Đèo Ngang chỉ cách một hòn thôi.
Khá thương đường có ba ngày tới,
Mà nhớ quê luôn bốn tết rồi.
Hòn Én tàn thu, xanh tựa nước,
Cửa Ròn nổi trướng, bọt liền trời.
Trong đây ngoài đó nay chia biệt,
Phong tục xem ra đã khác đời.

Bản dịch của Đàm Giang

Ngong ngóng quê hương xa tít trời
Dù cách Hoành Sơn một núi thôi
Đường đi dây đó ba ngày tới
Mà ôm nỗi nhớ bốn năm rồi
Hòn Yến mùa thu xanh quyện biển
Triều lên sông Nễ bạc ánh dương
Châu này khác hẳn châu ta cũ
Nhìn dân phong tục biết hai đường

Bản dịch của Trương Việt Linh

Quê xa trông ngóng tựa bên trời
Chỉ cách Hoành Sơn một ngọn thôi
Buồn nỗi đường đi ba bữa đến
Mà đeo thương nhớ bốn năm rồi
Thu tàn đảo Én xanh xanh biển
Sóng vỗ sông Ròn trắng trắng trời
Châu ấy, châu ta giờ cách biệt
Tục nay xem đã khác xưa rồi

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Trông ngóng quê hương phía mặt trời
Đèo Ngang chỉ cách đỉnh non thôi
Đáng thương đường xá ba ngày đến
Ôm nỗi lòng quê bốn tết trôi
Hòn Yến lạnh thu xanh nhập biển
Di giang triều ngập trắng lưng trời
Ngoại châu ta hiện không cùng xứ
Phong tục xem ra khác trước rồi.

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Quê hương mong ngóng tựa bên trời,
Chỉ cách Hoành Sơn một đỉnh thôi.
Tiếc nỗi ba ngày đường đến tới,
Mà ôm lòng nhớ bốn năm trời.
Hơi thu Hòn Én xanh soi bể,
Dâng sóng Cửa Ròn bọt bắn trời.
Phong tục người dân không giống trước.
Châu ngoài nay khác châu ta rồi.

Bản dịch của Phanxipăng

Ngong ngóng quê nhà xa mênh mang,
Thực ra chỉ cách mỗi đèo Ngang.
Đường về rảo gót ba ngày tới,
Cam chịu nhớ thương bốn năm tràng.
Biển xanh đảo Én thu se lạnh,
Trời trắng sông Ròn sóng ầm vang.
Ngoài ấy, trong này, sao cách biệt,
Phong cách con người hoá dở dang.

 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Nguyễn Du


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *