Thứ Năm, 13/06/2024 - 11:55

Phố trụi

Em thuộc về một thế kỷ xa rồi,
Khi hoa cỏ với con người hoà nhập,
Con bống con bang sống cùng cô Tấm
Và bức tranh chớp mắt hoá ra người…

Em quên rằng: thế kỷ ấy xa rồi!

Có gì trong em gắn với buổi mai này
Dãy phố trụi bê tông, không còn chim đến đậu!

Em nhắm mắt, thả cho lòng ẩn náu
Một lối nào, như thể tiếng chim qua…

Hà Nội, 2000

Nguồn: Bằng Việt, Tác phẩm chọn lọc, NXB Hội Nhà văn, 2010

 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Bằng Việt
 


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *