Chủ Nhật, 23/06/2024 - 09:19

Sau Điêu tàn (1937-1947)


Ánh sáng

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                      Ánh sáng   Cả trời đất đêm nay tràn ánh sáng Bên Chiêm nương ta say uống nguồn mơ Miệng đầy trăng khôn cất một lời thơ Mắt đầy ánh sao sa khôn thể nhắm Tai đầy tiếng ái […]

Biển cả

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                       Biển cả   Cây cỏ thờ ơ! Phố phường ngao ngán Ôi trên tràng! Những lối đi đã quen Mây ngán trời cao! Tường gay nắng sáng Đời khắt khe im vằng lá hoa sen Xin hãy xót […]

Chết giữa mùa xuân

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                         Chết giữa mùa xuân   Sáng nay sa xuống với sương sa Những cánh hồng non sắc thắm nhòa Chưa một làn hoa rung nhụy yếu Lời thơm đà vắng ở môi hoa Một mùa xuân chết […]

Chiêm quốc u sầu

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                           Chiêm quốc u sầu   Nàng Trăng đã lui dần về núi thẳm Gió căm hờn đua gỡ ánh sao mờ Mà cảnh vật vì đâu sầu ảm đạm Trên đồi cao, Tháp cũ đứng trơ […]

Chiều chiều

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                      Chiều chiều   Trăng tắt lâu rồi Mà sao cánh gió Cành cao chưa rời? – Mà sao thương nhớ Vẫn còn trong tôi Xa nhau lâu rồi Chiều xưa đã tắt Chiều nay chuông chùa Vẫn còn tiễn […]

Chờ ngày sum họp

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                          Chờ ngày sum họp   Cõi trần gian đã lâu ta rời bỏ Tình duyên xưa đành chịu dở dang thôi Em còn đến tìm chi bên nấm mộ Mà ưu tư những để lệ tràn rơi? […]

Chuỗi đêm sầu

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                     Chuỗi đêm sầu   Lắng nghe em sóng sầu dâng điện Quảng Giọt sao mờ đua nhỏ xuống trần gian Nhìn đây em địa cầu tràn ánh sáng Như chìm sâu, chìm mãi trong đêm sương Thấy chăng em...

Đường đi trăm lối

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                   Đường đi trăm lối   Có những con đường quanh co nổi giận Quá lên cao chết đi theo núi rậm Những con đường theo rõi một người qua Để đến đây nhường cuộc trước thềm hoa Đây một...

Khuya tiếng sóng

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                        Khuya tiếng sóng   Lòng! em nghe có phải tiếng chim khuya Rủ xa vắng trên mặt hồn vỡ kính Tháng năm mất, yến oanh bay vô định Phá sao sương giăng cánh viếng tâm hồn Vòm âm […]

Đường về nước cũ

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                       Đường về nước cũ   Tịnh Nhơn ơi! Bóng đêm tuôn nhiều quá! Vỏ địa cầu trĩu nặng lún không ngừng Trên đồi cao, hàng cây trơ cành lá Ta ngồi buồn, chán nản đếm sao băng Trong...

Em bỗng đến

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                     Em bỗng đến   Ta còn nắm nhành Đan. Son nếp áo Chút tên tuổi vẫn chói ngời diễm ảo Bạn phù du, ta đứng với thiên nhiên Sáng tươi vui lòng giữ vững hoa đèn Bỗng em đến. […]

Hoàng hôn

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                  Hoàng hôn   Cây khẽ nói lên từng ý gió Bóng gửi hồn thơm xuống rợp đường Một chùa có lẽ xa xôi lắm Trên những lòng tin rót suối chuông Hồn anh cũng đã bắt đầu đêm Em hãy làm […]

Im lặng

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                Im lặng   Cồn cát trắng trắng lan bên nhà trắng Hàng cây xanh xanh dải đến trời xanh Đây yên lặng chân trời luôn yên lặng Trên cỏ đồng lặng dải ánh bình minh Đẩy muôn vật chìm sâu trong...

Không đề

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                    Không đề   Chẳng bao lâu đêm tối lạnh chân thềm Hoa nhân ảnh dần rơi trên tám vách Của sông núi xây sầu như bóng khách Bóng người qua nhà vũ trụ hoang tàn Chiếu chăn ta, đen tối...

Khúc ca chiều

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                  Khúc ca chiều   Nắng hiền lành như một màu lụa cũ Che gốc già, màn lá xanh buông rủ Ngày chiều chiều, từng trút gió không hương Lên cành cao khôn gợi dậy bụi đường Ôi im lặng vẫn ôm...

Lại thấy thời gian

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                      Lại thấy thời gian   Nếp áo tiền thân vừa hút mắt Tiếng gà lai kiếp cách ngàn sao Anh nằm ở giữa cân trời đất Khối ngọc chưa nghiêng một hướng nào Thâm-khuê-ý-thức chong đèn...

Mai đã…

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                  Mai đã…   Hôm nay bụi phấn anh còn đây Mai đã về chơi trong khoảng biếc Chén xuân em rót hãy dâng đầy Đón ngọc lòng anh đang gặp tiết Mai theo thuyền lạ bến sông xa Nghe tiếng gà...

Một đêm sầu

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                    Một đêm sầu   Trăng treo lặng đầu cành tre ủ rũ Gió phì phào, thoi thóp thở trong cây Cả đồi vắng đêm nay sầu ủ rũ Tháp Điêu tàn than thở suốt canh chầy Không gian thắm phớt […]

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                      Mơ   Thuyền hồn đã ngừng trôi trên bể mộng Người trong mơ phút chốc biến theo đêm Của Thái dương dạt dào muôn lớp sóng Đem trần gian ra khỏi khói hương êm Ta cũng là người trong...

Nguồn thơ của tôi

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                   Nguồn thơ của tôi   Đáp lại bài “Nguồn thi cảm” của ông Thanh Tịnh (Đồng quê) Nghìn năm trước đền đài bùng lửa cháy Họa binh đao lay chuyển nước non Chàm Nghìn năm trước...

Nhớ mình

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                   Nhớ mình   Qua đây ta lại nhớ mình Gió trăng chẳng nói hết tình ta đau Ngọn riêng gió thổi sầu lau Mắt xa em có sáng màu nhớ nhung? Thời gian chảy khuất bên lòng Nhỏ to mạch […]

Ở đây

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                           Ở đây                     I Giọt mưa rơi nước mắt Mây khuất bóng người qua Ở đây rừng nhân ảnh Trăng lên rồi trăng tà       […]

Rừng xuân

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                     Rừng xuân   Khi đến cùng ta bày cuộc Sắc Ra đi đề lại cánh hoa Không Rừng Xuân mộng lá thay chim bướm Hư ảo còn hơn phấn bụi lòng    

Say

Danh mục: Thơ Chế Lan Viên                      Say   Rất nhiệm màu, ôi Đấng Cả Mâu Ni! Xin từng thác từng nguồn mau rộng mở Lòng thương cao xuống lòng con đau khổ Dẫu chỉ trong một phút, hãy cho xem Trời Tây phương thất bảo...