Thứ Năm, 13/06/2024 - 11:06

Vãn há Đại Than, tân lạo bao trướng, chư hiểm câu thất

晚下大灘新潦暴漲諸俱失

Thuyền xuôi ghềnh Đại Than, nước lũ dâng cao, ngập cả những chỗ hiểm trở

晚下大灘新潦暴漲諸俱失

銀河昨夜自天傾,
江水茫茫江岸平。
未信鬼神能相佑,
盡教龍虎失精靈。
平居不會講忠信,
到處無妨薺死生。
更有險巇饒十倍,
吾將何以叩神明。

Vãn há Đại Than, tân lạo bao trướng, chư hiểm câu thất

Ngân hà tạc dạ tự thiên khuynh,
Giang thuỷ mang mang giang ngạn bình.
Vị tín quỉ thần năng tướng hựu,
Tẫn giao long hổ thất tinh linh.
Bình cư bất hội giảng trung tín,
Ðáo xứ vô phương tề tử sinh.
Cánh hữu hiểm hy nhiêu thập bội,
Ngô tương hà dĩ khấu thần minh.

Dịch nghĩa

Ðêm qua sông Ngân từ trời đổ xuống
Nước sông mênh mông, bờ sông ngập bằng
Chưa tin quỉ thần có thể giúp được gì
Ngay cả rồng cọp cũng hết linh thiêng
Ngày thường không thấu hiểu hai chữ “trung tín”
Thì đến đâu cũng không giải quyết được vấn đề “sống và chết”
Trên đường đi, sau này còn có chỗ hiểm nguy gấp mười
Ta sẽ lấy gì để cầu xin với thần minh?

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Đêm trước sông Ngân đổ nước trời,
Bờ sông ngập phẳng, nước băng vời.
Quỉ thần phù hộ chưa tin được,
Rồng hổ linh thiêng mất cả rồi.
Trung tín ngày thường không giữ được,
Chết còn lúc đó phải đành thôi.
Hiểm nguy còn gấp mười phần nữa,
Muốn khấn thần minh, khó ngỏ lời.

Bản dịch của Lâm trung Phú

Đêm trước Ngân Hà trút nước trời,
Sông dâng bát ngát, bờ mù khơi.
Hộ phù thần quỷ tin chưa được,
Ngay đến hổ rồng thiêng hết rồi.
Trung tín mỗi ngày không biết giữ,
Tử sinh đâu cũng hết phương thôi!
Chắc còn nguy hiểm gấp mười thế,
Trước thánh, lấy gì khấn mấy lời!

Bản dịch của Trương Việt Linh

Dòng ngân đêm trước đổ từ trời
Ngập lút bờ sông nước chửa vơi
Chớ cậy quỉ thần năng giúp sức
Mong chi tiên phật hết thiêng rồi
Ngày thường trung tín lòng không nghĩ
Lúc gặp nguy nàn chết phải thôi
Nguy hiểm gấp mươi lần ấy nữa
Khấn xin thần thánh chẳng nên lời

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Sông Ngân đêm trước mưa tuôn
Bờ sông ngập trắng, mênh mông nước trời.
Trên sông trong cảnh chơi vơi,
Quỉ thân rồng cọp khó vơi nguy nàn.
Tín trung chưa hẳn vẹn toàn,
Tử sinh âu cũng phải đành chịu thôi.
Trên đường nguy hiễm mười mươi.
Cầu thần khẩn Phật khó lời nào xin.

 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Nguyễn Du


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *