Thứ Năm, 13/06/2024 - 11:48

Vọng Thiên Thai tự • 望天台寺 • Ngắm chùa Thiên Thai

望天台寺

天台山在帝城東,
隔一條江似不通。
古寺秋埋黃葉裏,
先朝僧老白雲中。
可憐白髮供驅驛,
不與青山相始終。
記得年前曾一到,
景興猶掛舊時鐘。

Vọng Thiên Thai tự

Thiên Thai sơn tại đế thành đông
Cách nhất điều giang tự bất thông
Cổ tự thu mai hoàng diệp lý
Tiên triều tăng lão bạch vân trung
Khả liên bạch phát cung khu dịch
Bất dữ thanh sơn tương thủy chung
Ký đắc niên tiền tằng nhất đáo
Cảnh Hưng do quải cựu thời chung.

Dịch nghĩa

Núi Thiên Thai nằm phía cuối thành đông
Cách một nhánh sông nhỏ, tưởng chừng chẳng có lối sang
Ngôi chùa cổ (ở đó) bị mùa thu vùi trong đám lá vàng
Triều vua trước vị sư già đi giữa áng mây trắng
Thương thay (cho mình) tóc đã bạc mà còn phải làm lụng vất vả
Chẳng thể cùng với non xanh giữ vẹn nghĩa thủy chung
Nhớ năm trước (ta) đã từng đến đấy
Còn trông thấy chiếc chuông cổ đúc từ thời Cảnh Hưng

Núi Thiên Thai ở phía đông thành Huế.

Bản dịch của Hải Đà

Thành Đông chót vót núi Thiên Thai
Cách một dòng sông lối rẽ hai
Chùa cổ lá vàng nghiêng mái phủ
Triều xưa sư lão trắng mây bay
Gian nan đầu bạc hoài thương tiếc
Chung thủy non xanh chẳng đoái hoài
Năm trước đến đây còn nhớ lại
Cảnh Hưng chuông cổ vẫn treo đài.

Tư tưởng trung quân của Nguyễn Du

Bài thơ nêu bật tư tưởng trung quân của Nguyễn Du đối với triều đình vua Lê, thật sâu nặng. Hồ nghi, không hợp tác với Tây Sơn, có ý định trốn theo Nguyễn Ánh, thế mà khi đã ra làm quan dưới triều Gia Long, ông vẫn nhớ đến những gì mà triều Lê đã để lại, cho dù trước đó ngai vàng của vua Lê đã bị che khuất bởi phủ Trịnh.

Bài thơ này còn nhắc đến tâm trạng của ông khi chứng kiến sức mạnh của nghĩa quân Tây Sơn tiến quân ra Bắc lần thứ nhất (1786), đánh chiếm Sơn Nam, phù Lê, diệt Trịnh trong bài Vị Hoàng doanh (khoảng hai mươi năm về trước).

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng

Thiên Thai núi ở đế thành đông
Dường chẳng lối sang cách nhánh sông
Chùa cổ lá thu vàng phủ khuất
Sư già triều trước trắng mây lồng
Thương sao đầu bạc còn lam lũ
Chẳng với non xanh vẹn thuỷ chung
Năm trước nhớ là ta đã tới
Cảnh Hưng còn hiệu trên chuông đồng.

Bản dịch của Trương Việt Linh

Thiên Thai ở mé thành đông
Lối qua cách một dòng sông lỡ đàng
Chùa xưa phong lá thu vàng
Sư già triều cũ mơ màng trong mây
Bạc đầu vướng lụy thương thay
Non sông trót phụ lòng này biết sao
Năm qua từng đến thăm chơi
Thấy treo chuông cũ thuở hồi Cảnh Hưng.

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thiên Thai nằm phía cuối thành đông,
Tưởng chẳng lối sang cách nhánh sông.
Chùa cổ thu vàng vùi lẩn lá.
Sư già xưa giữa trắng mây lồng.
Thương thay tóc bạc còn gian khó.
Chẳng thể cùng non vẹn thuỷ chung.
Năm trước đến đây ta đã nhớ.
Còn thấy chuông xưa thời Cảnh Hưng.

 
                                                              hhhDanh mục: Thơ Nguyễn Du


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *