Chủ Nhật, 19/04/2026 - 08:51

hhh Danh mục: Thơ Nguyễn Bính

Xuân về nhớ cố hương

 

      Lầu ai lồng lộng khói hương
Thềm ai xác pháo phô trương màu hồng
     Lênh đênh tóc rối cỏ bồng
Chiều ba mươi tết ai không nhớ nhà    
     Xứ mình lắm bướm nhiều hoa
Bờ tơ lá lộc tay ngà vin xinh
     Mưa nhè nhẹ, nắng thanh thanh
Nên thơ ôi! Cả xứ mình nên thơ!
     Hội xuân gió loạn đuôi cờ
Lòng xa vào đám nhặt thưa trống chèo

     Xứ này biết mấy cô liêu
Nhớ thương nay sớm mai chiều mà thôi
     Xuân về chẳng có hoa tươi
Nắng luôn cả sáu tháng trời không mưa
     Ở đây ăn tết buồn chưa?
Rượu bia, hoa giấy và dưa đỏ lòng
    Ba ngày tết nóng như nung
Hỏi phong vị ấy là phong vị gì?
    Trót đà mang số sinh ly
Bao giờ tôi mới được về cố hương
    Xuân về những nhớ cùng thương
Trời ơi! Muôn vạn dậm đường xa xôi!
     Chiều ba mươi hết năm rồi
Nhà tôi, riêng một mình tôi vắng nhà
     Tôi còn lận đận phương xa
Để ăn cái tết thật là vô duyên.


Sài Gòn, 1944

Nguồn: Báo Biên phòng, số 3-6 (xuân Nhâm Thìn), 2012 (người gửi chính là tác giả bài báo này)



Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *