![]()
Mưa xuân (I)
|
Em là con gái trong khung cửi Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay Lòng thấy giăng tơ một mối tình Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em xin phép mẹ, vội vàng đi Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm Chờ mãi anh sang anh chả sang Mình em lầm lụi trên đường về Em giận hờn anh cho đến sáng Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày 1936 |
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Huy Thục phổ nhạc thành bài hát cùng tên.
Nguồn:
1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
2. Tuyển tập Nguyễn Bính, NXB Văn học, 1986
3. Hoàng Xuân, Nguyễn Bính – thơ và đời, NXB Văn học, 2003











